Chồng chữ CANH lấy vợ tuổi TÝ

Thì tốt lắm, phụ xướng phụ tùng làm ăn thạnh phát, sinh con trai con gái đầy đủ. Tuổi càng cao càng hưởng hạnh phúc.

Bổn phận gái tề gia tần tảo

Thờ tổ tiên trọn đạo dâu con

Giữ gìn đức hạnh tiết trinh

Chữ tòng phận gái thật là đảm đương

Trăm năm tạc một chữ đồng

Tóc xanh đến tuổi bạc đầu còn thương

Có những lúc trăng khuya gió sớm

Nhìn đàn con lẫm liệt lên người

Nhìn nhau mỉm miệng vui cười

Vợ chồng thỏa chí tạ ơn phật trời

Tơ vương đến thác.

Chồng chữ CANH lấy vợ tuổi SỬU và DẦN

Thì rất xung khắc, có con cái đông đủ nhưng không được cậy nhờ con. Người chồng sẽ chết trước người vợ.

Cung đàn đã đứt đường tơ

Đứng dây đường ấy chứa chan não lùng

Tuổi xanh buồn đạm vô cùng lệ rơi

Vóc mai gầy võ tuyết sương

Từ đây chiếc bánh cánh buồm bơ vơ

Ngại ngùng gió sớm mưa khuya

Con con mẹ hóa tảo tần sớm trưa

Trăm trời đất bao la ngày tháng rộng

Mãi mãi lòng này giữ thủy chung

Tình chung thủy.

Chồng chữ CANH lấy vợ tuổi MÃO

Thì rất tốt, có con cái đầy đủ thông minh, vợ chồng hòa thuận nhưng gặp vận xấu lỗi thôi. Năm 31 – 33 tuổi qua rồi thì cảnh nhà em đẹp, vinh hiển. Vợ chồng có số thọ nhàn.

Thân liễu phảng phất cảnh như đây

Nặng nợ tình chung cũng như mây

Chén rượu cuộc cờ tuy thế cuộc

Khai hoa kết quả thỏa lòng đây

Vớn thân đã nặng tình chung thủy

Dở túi càn khôn gieo hạt giống nòi

Trăm năm gắng bó mảnh tâm đồng.

Chồng chữ CANH lấy vợ tuổi THÌN và TỴ

Thì làm ăn thường trở ngại, có con cái đầy đủ, người chồng không được chung tình với người vợ, phải ăn ở có đạo đức mới được. Sợ e người vợ chết trước. (Có trường hợp đảo cung).

Nghĩ về chuyện cũ mà thương

Rồng quanh uốn khúc đoạn trường lo âu

Non cao chết ngất dạ sầu

Cảnh xưa ai vẽ đoạn sầu thê lương

Nỗi niềm lệ ứa hai dòng

Trăm năm nát một tấm lòng từ đây

Bình vỡ gương tan.

Chồng chữ CANH lấy vợ tuổi NGỌ

Thì cũng như người chạy đường dài, gà đã gáy canh sáng. Giàu sang bất thình lình. Phải ăn ở có đạo đức mới giữ được sản nghiệp. Vợ chồng chung sống tới già, con cái đầu đủ, người vợ chết trước chồng.

Thấm thoắt ngày xanh tới bạc đầu

Ngày về cõi thọ nghĩ mà lâu

Trăm năm ai giữ thân này mãi

Tranh nghĩa sao không nghĩ thảm sầu

Hồn hỡi hồn nàng về âm cảnh

Ngậm ngùi đành ở lại dương gian

Hẹn nhau tái ngộ chờ kiếp khác

Lưu luyến lòng anh lụy nhớ tràn

Càng thương càng nặng gánh.

Chồng chữ CANH lấy vợ tuổi MÙI và THÂN

Thì buổi đầu khăn khít yêu đương nồng nhiệt nhưng nửa chừng phải phân lý nhau mặc dầu có con cái. Trung cuộc vợ chồng phải tái hôn làm ăn mới thạnh phát tới già, có số thọ nhàn.

Tình dở dang nửa đường đứt gánh

Nẻo chia ly cám cảnh khó nguôi

Kể từ đó vợ chồng kết tóc

Bao nhiêu năm bọt nước cánh bèo

Thả lòng theo nước trôi xuôi

Linh đình âu cũng nợ đời trả vay

Thu xưa cười thu này là khóc

Nay khóc em không mấy mà già

Bạn xưa khuất bóng đã qua

Cây buồn gió lặng cỏ cây ngậm ngùi

Duyên chị tình em.

Chồng chữ CANH lấy vợ tuổi DẬU

Thì buổi đầu vợ chồng vui vẻ mặn nồng, nửa chừng lại chia cắt phân ly, tuy có con nhung không được cậy nhờ.

Lòng tơ rớm máu từ đâu

Nỗi niềm tâm sự gối đầu cánh tay

Chuỗi ngày chua chát giấc mơ

Tương tư rỉ máu phủ mờ vết thương

Niềm đau thẩm thấu can trường

Tình thương muốn dứt lòng thêm bận lòng

Mãi mãi bên lòng dạ chẳng khuây

Cảnh chia cắt kẻ ở người đi.

Chồng chữ CANH lấy vợ tuổi TUẤT

Thì rất xung khắc, khó ăn ở. Cho đến trung cuộc được hòa, con cái thì có tật bệnh, vậy đời vợ sau sẽ có con nên danh phận.

Duyên đã bén ngỡ tình chung thủy

Đời trăm năm kẻ ngược người xuôi

Ngậm ngùi theo lẽo chia phôi

Bước đi một bước tái thềm biệt ly

Lỡ nhịp ái ân tình lỡ hẹn

Tình ta chỉ có bây nhiêu thôi.

Chồng chữ CANH lấy vợ tuổi HỢI

Thì cũng như cây già trổ hoa, từ 30 tuổi gia đình gặp tai biến. Tuy có con đủ trai gái nhưng khi thật bại lâm sung sẽ không thấy mặt con. Đời vợ trước chết, đời vợ sau mới được yên vui.

Kể từ độ đào tơ giã nghĩa

Bao nhiêu năm mặt nước cánh bèo

Đã đành theo ngọn thủy triều

Chia tay nhau cũng bởi lòng hóa công

Người xưa khuất nước mắt xa

Lệ lòng lai láng muôn ngàn nhớ thương

Một duyên hai nợ.